ặt thì nàng ngạc nhiên khựng lại vì chợt ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trong phòng, nàng nhíu mày đứng yên, hít hít mấy cái và càng thấy rõ mùi thuốc lá bao phủ nặng nề hơn. Hiếu đi làm mới về bất ngờ chăng? Chắc là không ! Bởi dù Hiếu có về thì Hiếu cũng đâu có hút thuốc, anh bỏ thuốc đã lâu. Mấy cái gạt tàn chỉ còn giữ lại trong tủ làm kỷ niệm. Nhà này không có ai hút thuốc, sao lại có mùi khói bay trong nhà? Vân máng cái khăn lên và cất tiếng hỏi lớn:- Anh về đấy hả anh Hiếu?Cùng với câu hỏi ấy, Vân bước sang phòng khách, nàng kinh hãi đến rợn người vì ở bàn salon, trên chiếc gạt tàn bằng thủy tinh, có điếu thuốc đang cháy giở, khói bốc thành sợi bay lên cao. Vân đứng chết cứng tại chỗ, trố mắt nhìn, bên cạnh cái gạt tàn còn có gói thuốc Mai mà đã hơn một năm nay Vân mới nhìn lại. Tim đập thình thịch, Vân đưa mắt nhìn quanh, ngó xuống bếp và ngước lên lầu, nàng biết hồn ma ông Thọ đang có mặt trong căn nhà với một điếu thuốc nội hóa mà xưa kia ông vẫn hút khi lái xe bus.Dường như có tiếng bước chân trên lầu, nàng im lặng láng nghe thì không thấy gì nữa. Căn nhà chìm trong im lặng mênh mông, không một tiếng động nào. Đứng một lúc, lấy lại phần nào bình tĩnh, Vân tiến lại góc nhà, chỗ máng điện thoại để gọi vào sở báo tin cho Hiếu biết. Nàng dự định điện thoại cho Hiếu xong thì nàng sẽ ra phố đông người hoặc vào một shopping center nào đó đi thơ thẩn ,chứ không dám ở nhà một mình, 5 giờ chiều cả nhà về thì Vân mới về.Vân đứng bên cạnh cái phone màu đen máng trên vách mở cuốn sổ tìm số của Hiếu, nhưng còn đang lật từng trang thì điện thoại bổng reo vang làm nàng giật nẩy người, đánh rơi cuốn sổ điện thoại xuống chân. Nàng trấn tỉnh ngay, đặt bàn tay lên ngực và thở phào vì đoán là Hiếu gọi về. Ban ngày cả nhà đi làm hết, đâu có ai gọi vào giờ này? Chắc chắn chỉ có Hiếu hoặc con bé Mỹ Linh mà thôi. Nàng nhấc ống nghe, áp vào tay vừa nói ” Hello ” thì từ phía đầu giây bên kia vang lên một giọng nói rất mơ hồ lẫn trong tiếng gió thổi như vọng từ cõi xa xăm nào về….- Chào cô Vân, tôi là Thọ đây, Thọ xe bus đây !Vân thét lên, buông rơi chiếc điện thoại xuống bàn và bỏ chạy ra sân nhà, nàng xuống hẳn lề đường, mặt tái mét, đưa mắt nhìn ra trước sân và hai bên nhà hàng xóm. Con chó nhà bên cạnh vẫn nằm lừ đừ trước cửa dưới ánh nắng khô lạnh. Sực nhớ ra mình đang mặc đồ ngủ, hơi giá thấm nhanh qua lớp vải nội hóa. Vân lại trở vào, rón rén mở cửa, mắt mở trừng trừng, nhìn tứ phía căn nhà nàng cư ngụ đã 3 tháng hôm nay biến thành một cõi âm hồn lạnh lẽo mà nàng cảm nhận được trong không gian. Nàng muốn gọi phone cho Hiếu, nhưng cứ đứng nhìn cái điện thoại mà kinh hãi, chỉ sợ đến gần thì hồn ma ông Thọ lại từ thế giới bên kia kêu về.Nàng mon men đi vào phòng, dáo giác ngó quanh, rồi thay bộ quần jean áo thun, rồi nàng qua buồn tắm lấy cái Jacket dày vẫn máng trong đó. Nhưng lạ quá, cái áo khoác ấy chỉ máng lên một cái đinh nhỏ sau cánh cửa mà nàng giật mãi không ra, như có bàn tay ai giữ lại. Vân dùng hết sức, kéo thật mạnh cái đinh sút luôn, làm nàng ngã té. Vân lồm cồm đứng dậy cầm cái jacket chạy luôn ra sân.Buổi chiều vợ chồng Hiếu về tới nhà đã thấy Vân đứng chờ ngoài sân. Trời muà đông âm u gần như đã 7 – 8 giờ tối. Nhìn nét mặt xanh xám và cặp mắt lạc thần của em, Hiếu ưu tư hỏi:- Sao giờ này không ngủ, ra đứng đây làm gì cho lạnh?Chờ vợ Hiếu vào nhà trước, Vân mới níu cánh tay anh và vắn tắt kể:- Anh Hiếu ơi, hồn ma ông Thọ đan gở trong nhà mình từ sáng tới giờ đó. Em đang ở trong buồng tắm thì ngửi thấy mùi thuốc lá. Em chạy ra không thây ai mà lại thấy điếu thuốc cháy dỡ trên tàn, bên cạnh điếu thuốc Mai. Ghê nhất là lúc em tính gọi phone vào sở cho anh thì em nghe tiếng ở trong phone, nhất ra thì chính là tiếng của ông ấy. Giọng ông ấy nghe…nghe ghê lắm, nghe kỳ lắm..em sợ quá..em sợ lắm anh ơi..em..em ở nhà một mình chắc em chết mất…Giọng Vân cực kỳ thảm nảo khiến Hiếu đứng yên tại chỗ, đăm đăm nhìn xuống chân ngẫm nghĩ không biết giải quyết bằng cách nào để giúp em. Những điều Vân vừa kể như ông Thọ hiện về hút thuốc, và nhất là điện thoại cho Vân thì Hiếu chưa tin hẳn. Tin làm sao được? Y như trong phim ảnh, hay là em gái mình bị loạn trí thật rồi? Cũng không phải, dấu chân người và những dấu vết cào trên vách tường sau nhà Hiếu rõ ràng là điều có thật mà sáng nay chính anh đã tận mắt chứng kiến.Muốn kiểm lại cho chắc, Hiếu không vào nhà vội, anh kéo Vân vòng ra hông nhà và ra phía sau. Dấu chân người đứng sát cửa sổ và những vết cào chằng chịt trên tường vẫn còn nguyên vẹn. Vân bảo:- Anh..anh thay cho em cái đèn thật sáng ngoài này được không? Ma bao giờ cũng sợ sáng cả.Hiếu vừa bư