Đăng lúc: 30/04/2014 09:47
Chia sẻ:
Lưu ý: Những chuyện sau đây hoàn toàn có thật ở khu trọ e ở trước kia, giờ e không còn ở đó nữa, nhưng thi thoảng có sang chơi và vẫn gặp những hiện tượng kì lạ
em bắt đầu nhé, mong các thím ủng hộ.
SS 1: Xóm trọ mới và những điều kỳ lạ
Phần 1 - Căn phòng kỳ lạ
- Okie, vậy 3 đứa mình ở Chung phòng nghen.
Khiêm gật gù với 2 thằng em, sau khi được lời đề nghị của Tú và Tuyên, 2 sinh viên mới còn bỡ ngỡ khi lên Hà Nội.
Tòa nhà Tiến San, 1 kiểu chung cư mini với 5 tầng và gần 40 phòng, nằm gọn gàng trong 1 ngôi làng xa xôi ở gần cuối thủ đô, với cánh đồng đối diện. Một kiểu kiến trúc nửa Pháp, nửa Việt kỳ lạ. Hành lang mỗi tầng dài hun hút và dãy phòng ở 2 bên luôn mờ ảo bởi sự thiếu thốn ánh sáng, có lẽ do sự tiết kiệm điện của chủ nhà, hay cũng do 1 phần gì đó bí ẩn ở tòa nhà này.
Phòng 204, căn phòng không quá rộng, chỉ tầm 25m2 là nơi mà anh 3 anh em Khiêm, Tú, Tuyên ở chung. Với vẻ mặt khắc khổ, từng chải của 1 thanh niên tuổi 24, lặn lội từ cuối miền trung xa xôi lên Hà Nội mưu sinh, đã bôn ba đủ nghề để kiếm sống trụ vững tài mảnh đất đầy bon chen, đắt đỏ này suốt 3-4 năm, Khiêm luôn tỏ rõ vẻ đàn anh đầy trách nhiệm nhưng rất hòa đồng. Không ngần ngại khi đồng ý lời đề nghị của 2 cậu bạn sinh viên trẻ mới bỡ ngỡ lần đầu ra ở riêng, 1 phần cũng giảm bớt gánh nặng tiền phòng cho mỗi người, và 1 phần cũng để có bạn bè anh em cho đỡ buồn. Với ngần ấy năm 1 mình 1 phòng sáng đi làm, tối về ngủ, có lẽ Khiêm đủ thấy buồn để khong muốn ở 1 mình ở cái tòa nhà nhiều phòng nhưng lúc nào cũng lặng tanh như cái chùa thêm tý nào nữa.
- Vậy thì từ mai, mấy anh em mình chuyển đồ đạc đến phòng nha anh, để em báo với bác chủ nhà.
Tú hăng hái, thằng bé lần đầu ra Hà Nội, không mấy bỡ ngỡ, mà vô cùng hào hứng là đằng khác, một vẻ lanh lợi hiếm có của các sinh viên năm đầu , trái ngược với Tuyên, 1 anh bạn hiện lành, ít nói, luôn có 1 vẻ mặt lạnh lùng, dường như ẩn dấu 1 điều gì đó rất ưu tư . Tuy không nói gì, nhưng ai cũng hiểu Tuyên hoàn toàn đồng ý 3 anh em ở với nhau.
Những ngày đầu dọn đến, căn phòng 204 đầy bừa bộn, bụi bẩn, 3 anh em phải hì hục mất 1 buổi chiều mới sắp xếp được đồ đạc và chuẩn bị ổn định cho 1 cuộc sống mới theo cách nghĩ của mỗi người. 3 anh em đồ đạc không nhiều, mỗi người chỉ có 1 cái balo làm bạn, ngày dọn phòng mấy anh em chỉ lau quét nhà và dọn giường, đồ đac của ai người đó tự cất, ít việc, nhưng cũng hỳ hục từ trưa tới khi trời nhá nhem tối. 5h30 chiều mọi việc cũng tầm tầm, Khiêm lên tiếng.
- Chắc xong hết rồi đấy, chú Tú dội qua cái tolet để anh với Tuyên chạy ra chợ làm tý đồ ăn, mấy anh em mình khai chương cái nhà nhẩy.
Với tính háu ăn, thích nhậu nhẹt của mình, Tú không thể vui hơn khi nghe đến câu này.
- Vâng vâng, ôi giời ơi ngon quá, anh đi đi, toilet cứ để em.
Tuyên thì vẫn vậy, lạnh lùng, không nói gì cả, nhưng ai cũng hiểu nó đồng ý. "công việc đơn giản thôi ấy mà, tiện thể tắm luôn" Tú tặc lưỡi. Khiêm và Tuyên đóng cửa, để Tú ở trong phòng vật lộn với cái toilet, hành lang tầng 2 vẫn vắng tanh, với anh đèn yếu ớt và sự lờ mờ của bầu trời mùa đông lúc gần 6h, chỉ có tiếng 2 anh em ngoài hành lang, cả tòa nhà thi thoảng có 1-2 người qua lại cầu thằng lên tầng 3,4.
Thoải mái, sạch sẽ, Tú khoan thai mở cửa phòng cho thoáng, ngó ra ngoài hàng lang, 1 chút gì đó âm u khiên Tú lạnh người , "cũng có thể vừa tắm xong nên lạnh thế", tú tự an ủi, nhưng cũng có chút sợ. Đóng cửa lại, và nhảy lên giường quấn chăn và ôm cái điện thoại, căn phòng mới, chưa sắm được TV, loa đài, không 1 chút âm thanh, khiên căn phòng với 1 mình Tú ở trong càng trở nên lặng lẽ, tiếng thạch thùng kêu cũng nghe rõ. Bỗng "Cộc cộc cộc", 3 tiếng gõ cửa lặng lẽ, vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hơi giật mình bởi tiếng gõ cửa đôt ngột, mất vài gây mới hồi lại, Tú cất tiếng:
- Ai đấy?
"Cộc cộc cộc" lại 3 tiếng gõ cửa nữa vang lên, hơi khó chịu vì mình đã chăn ấm đệm êm lại phải dậy, 1 phần cũng vì cái bất lịch sử của người khách, gõ cửa không nói gì cả. Tú càu nhàu ra khỏi giường và mở cửa. Không có ai, hành lang vẫn dài hun hút, trời bắt đầu tối mịt, tiếng gió vi vu xiên xuốt dãy hành lang. "Bọn trẻ con đây mà" Tú lẩm bẩm . Nhưng cũng kỳ lạ, trời bắt đầu tối, mà dãy hành lang nay không thấy căn phòng nào mở cửa hoặc bật điện cả? không 1 ánh đèn nào xuất hiện qua các khe cửa ở các phòng khác, chỉ mình phòng Tú sáng đèn. Ngây người 1 lúc ở hành lang, tú bắt đầu lo lắng cho suy luận đổ cho bọn trẻ con mà mình vừa đặt ra.
Vội vàng đóng cửa thật mạnh và lao lên giường, ôm cái chăn ấm, bắt đầu run run. Là 1 đứa lanh lợi, nhanh nhẹn và vui tính, nhưng Tú không phải là 1 kẻ dũng cảm cho lắm, nó dễ dàng bị dọa ma bởi bạn bè ở lớp hoặc anh chị em trong nhà, chủ đề sợ ma của Tú luôn bị anh chị em của nó lôi ra chế diễu.
"Cộc cộc cộc", tiếng gõ cửa lại vang lên lạnh lẽo, tú bắt đầu lo lắng, hết sức bình sinh, nó quát lên
- Đứa nào đấy?!!
Vẫn im lặng như lúc nãy.
- Không nói gì là tôi không mở cửa đâu đấy!!
- Mở cho em với, em hỏi cái này ạ.
1 giọng con gái nhẹ nhàng phía sau cánh cửa cất lên. Tú thở phào, thì ra là có người hỏi thăm, thế mà gõ cửa nãy giờ, làm mình đau tim muốn chết. Tú nhanh nhẩu đứng dậy lao ra mở cửa, dù gì thì cũng là 1 thằng đàn ông, có tý máu dê khi mà nghe 1 giọng con gái ngọt ngào như vây . Cánh cửa phòng mở ra, Tú ngó đầu ra ngoài, không thấy ai, chỉ thấy Khiêm và Tuyên đang xách mấy túi thức ăn đi đến.
- Sao chú biết anh và mà mở cửa ra hay zậy?
Khiêm cất giọng nửa bắc, nửa nam đầy hào hứng với túi đồ ăn trên tay. Dù là kẻ háu ăn háu nhậu, nhưng khi thấy các túi đồ ăn to và nặng trên tay của Khiêm và Tuyên, Tú vẫn sững sờ, không nói lên được lời nào. Đến khi Khêm và Tuyên vào phòng, đặt túi đồ ăn xuống, Tú mới ấp úng.
- Ơ.. Vừa rồi 2 người có thấy người con gái nào ở ngoài đó không ?
Khiêm ngạc nhiên
- Ủa? có thấy ai đâu ta? anh đang đến thì thấy chú mở cửa phòng mà?
Tuyên cũng gật đầu đồng ý. Tú bàng hoàng, "Nghe tiếng nói, mình lao ra mở cửa ngay, cô ta không thể chạy đi nhanh như thế được". Với giọng run run, Tú kể lại chuyện vừa xảy ra cho 2 người nghe. Khiêm gật gù.
- Kỳ zậy ta? Chú mở cửa ra là thấy bọn anh ngay, bọn anh ở ngoài này có thấy cô gái nào đâu trời ?
- Mà anh thấy lạ không, cả cái dãy này, chả thấy có người ở hay sao ấy, nhà nào cũng tối đèn, chả thấy ai qua lại gì cả.
- Ừa, hôm nay là cuối tuần, các sinh viên zìa quê hết rồi còn đâu, bình thường cũng có 1, 2 phòng sáng đèn đó.
- Ơ, ở đây nhiều phòng vậy, chỉ có 1-2 phòng ở thôi ạ?
- Đâu có, nhiều ười ở lắm, nhưng hôm nay thứ 7, sinh viên zìa quê chứ bộ, mới lại người đi làm ở ngđây toàn người làm đêm không à, chắc chú bị ảo giác đó.
Chút ý tưởng thoáng qua đầu tú, "Ừ, có lẽ mình ảo giác", nó thừa nhận điều đó để an ủi nỗi sợ đang lớn lên trong mình. Khiêm thấy mặt thằng em đang bớt tái, liền nói tiếp trấn an.
- Đúng là chú ảo giác rồi. Ha ha ha.
Tú cười trừ, và nhìn vào túi đồ, đủ các món chả nướng, vịt quay, rau sống, và 10 chai bia, ý nghĩ về ảo giác vừa nãy bị lấp đầy bởi cơn đói của Tú sau 1 buổi lao động dọn nhà đầy vất vả.
- Toàn món ăn sẵn nóng hổi này, mình chiến đê anh, kẻo nó nguội.
Tú tý tởn với cơn đói và háu ăn, Tú quên hẳn sự việc vừa rồi. 3 anh em vui vẻ với bữa khai trương nhà có thể nói là thịnh soạn của thời sinh viên và người lao động. Chè chén no say, Tuyên đã gục từ trước, không phải là tay bia rượu tốt, chỉ đôi ba cốc là nó đã chóng mặt, muốn ngủ rồi, chỉ còn 2 anh em Khiêm, Tú ngồi tâm sự với nhau trong hơi men, họ kể về hoàn cảnh của mình và cuộc sống hiện tại. Khiêm, sinh ra và lớn lên ở 1 vùng đất cuối miền Trung, giáp với Sài Gòn, 1 mình ra Hà Nội để theo học ngành Kiến Trúc, tự nuôi thân, tự lo ăn học để theo đuổi giấc mơ xây dựng của mình, cũng đang dần tiến tới ngày gặt thành quả.
Còn Tú sinh viên năm đầu, được anh chị họ giúp đỡ giới thiệu 1 căn phòng trong tòa nhà này cùng với Tuyên, 2 người cũng mới chỉ quen biết nhau qua anh chị họ. May mắn thế nào lại gặp Khiêm đang ở một mình bôn ba. Và lời đề nghị chung phòng diễn ra rất đơn giản, nhưng đầy tình cảm của 3 anh em mớt quen biết nhau chưa sâu sắc.
Tâm sự 1 lúc, kể đủ thứ chuyện trên trời, thì đêm cũng vừa muộn, 2 anh em cũng đã tâm sự đủ, rủ nhau lên giường nằm, Tuyên đã nằm sẵn ở trong góc, ngủ say tít, 2 anh em nằm ngoài. Tú cũng đã mệt nhoài, 1 phần vì say, 1 phần vì đã trải qua 1 ngày vất vả, ngủ li bì ngay. Khiêm cũng vậy, nhưng là người lâu năm bôn ba, bia rượu cũng khá, Khiêm chưa đủ say để có thể ngủ ngay được, cứ nằm trằn trọc, trở mình liên tục.
Đêm ở tòa nhà Tiến san, vẫn không hề có Tiếng người qua lại, dù ở đây cũng được vài 3 tháng, Khiêm cũng chưa quen biết được hàng xóm nào bên cạnh, người ở dãy này cứ lạnh lùng, lặng lẽ thế nào ấy. Ngày đầu chuyển đến của Khiêm cách đây vài tháng, khi nhận phòng, mấy người phòng đối diện cứ nhìn Khiêm chằm chằm, chắc họ chưa thấy người miền nam bao giờ, với làn da đen trũi của người con đất nắng, có lẽ người ta cũng thấy lạ. Nhưng cũng thật khó để bắt truyện với những người hàng xóm ở đây, họ chỉ ậm ừ, rồi lảng đi làm việc khác. May mắn tự nhiên có được 2 sinh viên đến ở cùng làm bạn, không thì Khiêm cũng chết vì tự kỷ mất.
Lim dim nghĩ miên man, khiêm cũng bắt đầu díu mắt, bỗng tiếng sột soạt trở mình của Tuyên đang nằm bên cạnh, làm Khiêm phải thay đổi tư thế nằm. Tự nhiên Tuyên ngồi dậy, cứ ngồi yên trên giường như vậy. Bóng dáng ngồi gật gù của anh bạn, dưới ánh đèn le lói của điện đường hắt qua khe cửa sổ, khiến hình ảnh ngồi gật gù của Tuyên càng trở nên rờn rợn. Khiêm cảm thấy sự rờn rờn ấy, nhẹ nhàng cất tiếng:
- Tuyên, tuyên, sao ngồi lắc lư zậy?
Không trả lời, mà vẫn tiếp tục ngồi lắc lư cổ, dù là 1 kẻ mạnh dạn, nhưng nhìn cảnh này, Khiêm cũng cứng họng, không nói được gì, mà chỉ nằm run run. Tuyên bò đến cuối giường, thò chân xuống, đung đưa chân, và đầu vẫn lắc lư. Trong đêm ở 1 căn phòng tối với ánh sáng yếu ớt hắt qua như vậy, hình ảnh của Tuyên lúc này đủ làm cho bất kỳ kẻ gan to nào cũng phải rùng mình. Khiêm quay sang lay mạnh Tú, nó đã ngủ say như chết, không phản đáp lại gì, Tú chỉ trở mình, quay người đi. Khiêm tiếp tục lay mạnh, kèm lới gọi thì thào "Tú ơi, Tú ơi, zậy, zậy đi, anh bảo nè" Tú xua tay, ngủ tiếp, nó cũng đủ say để không biết trời đất là gì.
pik. vn /201446dde95e-f443-4980-84b1-7f50b9bf8b2e. jpeg
Tuyên ngồi đó, đung đưa chân và gật gụ (thông cảm e chưa đủ post)
Bất lực, Khiêm quay xuống cuối giường nhìn xem Tuyên đâu. Khiêm hoảng hồn, nó không còn ngồi đong đưa phía cuối chân giường nữa, đâu mất tiêu rồi?? Khiêm ngó quanh phía cuối chân giường, không có bóng ai cả?? Quay sang chỗ Tuyên vừa nằm. Bỗng Khiêm giật mình!!! Mặt của Tuyên với mắt nhắm nghiền, miệng nghe răng cười toe toét,một hàm răng trắng nhởn đang giáp mặt Khiêm, 1 nụ cười vô hồn với đôi mắt nhắm, áp sát mặt mình, Khiêm thót tim hét toáng lên.
- Trời ơi!!!!!!
Rồi ngất lịm đi......
Phần 2 : Sinh nhật kỳ lạ
Tiếp tục chuỗi các sự kiện kỳ lạ ở tòa nhà Tiến San,Sự kiện kỳ lạ ngày hôm đó đến với H, một cô bé cùng quê với Khiêm và là vợ bạn thân của Khiêm từ Tp.Tuy Hòa - Phú Yên theo chồng vào để lập nghiệp.
Hôm đó là bữa sinh nhật đầu tiên của H ở vùng đất mới này và có lẽ đây cũng là buổi sinh nhật đáng sợ - kỳ dị đầu tiên mà cô được trải nghiệm.
- Happy birth to you !!!!
- CMSN
- hpbd
Những lời chúc nhạt nhẽo, vô nghĩa từ rất nhiều bạn bè gửi cho H, ít nhất đối với H là nó nhạt nhẽo, vì sao ư? Tất nhiên những người này là ai, họ chỉ là ai đó trên cái facebook này, thấy 1 thông báo sn trong list, và họ ghi văn tắt mấy câu đó thôi, đâu có gì thật lòng và ý nghĩa chứ? Ghét nhất là mấy đứa gần nhà, cũng ti toe facebook chúc mừng sinh nhật mình, nhưng thực tế cái ti toe đó là nhắc khéo mình mời bọn nó đi ăn sinh nhật. Cơ mà nhật nhủng gì đây? Mình có tổ chức gì đâu mà cứ chờ mới đợi, đúng là mấy đứa dở hơi háu ăn.
Vừa nhìn mấy cái status H vừa nghĩ liên miên, mà cũng tủi thân, mình ra đây ở với chồng được mấy tháng rồi, lạ nước, lạ cái, cô đơn, nhớ nhà mà đến cái sinh nhật chồng cũng không tổ chức cho, sinh nhật lại càng buồn, càng nhớ nhà... Chồng vô tâm, hay có gì đó không muốn tổ chức sinh nhât cho mình nhỉ ? Hay là đang có mối quan tâm tới 1 ai đó khác?... nhiều suy nghĩ miên man quá
Ngày sinh nhật buồn, cả xóm chả có ai, mọi người bận rộn hết cả, mà cũng chả có ai quan tâm tới sinh nhật H thì phải, chả có lời chúc nào từ hàng xóm hết, ai ai cũng đóng kín cửa, chỉ được vài ba status trên fb thôi, ngày trôi qua quá nhanh, chả mấy đến tối. Chồng chưa về, buồn vu vơ....
Bỏ cái máy tính, H ra ngoài hành lang khu trọ, lang thang, hít tý không khi trong lành buổi chiều tối. "Hay là mình tự mua gì đó tự tổ chức sinh nhật nhỉ, dù gì cũng là ngày mình ra đời, phải làm nó ý nghĩa chứ"? H tự nhủ, và cô làm luôn, ra cầu thang và đi xuống tầng 1 tạp hóa. Bỗng nhiên có tiếng ồn ào trên tầng 6, hình như có nhiều người lắm, họ đang hát hò nữa chứ.
Tòa nhà Tiến san, 5 tầng buổi tối im lìm, mọi người đóng cửa cả, tất cả đều tĩnh lặng trừ tầng 6, thực ra đó là cái tầng thượng của tầng 5 để mọi người phơi quần áo nhưng cư dân ở đây quen gọi là tầng 6. Cái nơi mà tối thui, chả có ai lên đó vào buổi tối bao giờ cả. Nhưng hôm nay thì khác, tiếng hát hò của nhiều người lắm, ở trên đó. Hình như cũng sinh nhật ai đó thì phải ?
Tò mò, H đi theo tiếng hát lên tầng 6 "Happy birthday to you, happy birthday to you...". Tầng 6 hôm nay khác quá, không âm u, tối mịt như mọi ngày, thay vào đó là ánh nến khắp nơi, đẹp lung linh. Đúng là sinh nhật của ai đó rồi. H đừng ở cầu thang, nhìn vào. Tiếng hát bỗng im bặt, mọi người ở đó đều nhận ra sự có mặt của 1 người lạ, khoảng 4-5 người, cả gái lẫn trai, nhìn H lạ lẫm. 1 cô bé xinh xắn, mặc chiếc áo chấm bi xinh xinh, hình như là người đang tổ chức sinh nhật đứng lên nói với giọng bất ngờ nhưng thân thiện
- Ah. H... Vào đây đi bạn.
Cô ấy biết tên mình, H hơi ngỡ ngàng, cô bạn này mình đã gặp bao giờ đâu ? thấy sự bỡ ngỡ đó, cô bạn kia tiếp lời.
- Tớ cùng tòa nhà này mà, chắc H không nhớ tớ. Ah, hôm nay cũng là sinh nhật Hđùng không, tớ nghe mấy người ở tầng 3 nói chuyện với nhau thế?
Cảm thấy sự thân thiện, H cười.
- Oh, vậy hả, hôm nay cũng là sinh nhật tớ nè, nhưng tớ không biết bạn là người ở tòa nhà này, lại có cùng sinh nhật với tớ
Mọi người xung quanh tiếp lời.
- Vào đây tham gia cùng đi bạn, hôm nay sẽ có 2 chủ xị rồi, ha ha ha.
Được sự chào đón nồng nhiệt, H bớt sự e ngại, và tham gia ngay, dù gì cũng là sinh nhật mình, mà đang buồn vì không có ai nhớ tới, tự nhiên có nhiều bạn mời thế này muốn tổ chức cùng mình. Cùng ngồi ở đó, ánh nến khắp nơi, lung linh. Mọi người cắt cho H miếng bánh gato chocolate ngon lành. Và họ hát bài hát sinh nhật dành cho riêng H. H rất vui vẻ, cũng hát cùng, ăn bánh, còn chụp rất nhiều ảnh kỷ niệm nữa. Thật là ngày sinh nhật ý nghĩa
Buổi tối sinh nhật ý nghĩa với những người lạ và cô bé có ngày sinh trùng mình trôi qua nhanh chóng. đến giờ Toàn sắp về, người chồng của H. Không quên điều đó. H xin phép và được mọi người vui vẻ đồng ý, tiếng trò chuyện và tiếng hát vẫn còn trên tầng 6.
- Anh iu hôm nay có quà cho em không ?
- Ủa? Quà gì ?
- Quà sinh nhật chứ quà gì trời.
H nũng nịu trước vẻ mặt ngạc nhiên của Toàn.
- Ủa? hôm nay sinh nhật hả ? Chít rùi, anh quên mất tiêu.
H tối sầm mặt.
- Đồ vô Tâm.
Toàn ngại ngùng, dỗ dành. "Thui mà, anh xin lỗi, anh sẽ mua woà tặng em ngay, em chờ xíu ha"
- Hok thèm, chả cần anh nhớ tới, tui vẫn được tổ chức sinh nhật đây nè, hứ.
Hoài vừa nói, vừa lôi dt ra để khoe mấy bức ảnh vừa chụp khi nãy, để Toàn thấy bất ngờ vì Toàn biết Hoài là người không giỏi kết bạn. Mà đúng là tò mò thât, Toàn cầm chiếc dt và mở ảnh xem.
Bỗng Mặt toàn tái mét, tay run run xuýt đánh rơi chiếc điện thoại khỏi tay khi lướt ngón tay trên chiếc Iphone xem các bức ảnh. Không hề có người nào trong ảnh cả, H hoàn toàn chụp các bức màn đen tối, lặng lẽ và buồn tẻ của tầng 6...
- Đâu có ai đâu ? Em bị mộng du phải hok ?
H giật lấy điện thoại, lướt các bức ảnh, rồi bỗng cô hét lên "Á Á Á á á á á" nhảy ra đằng sau. Chiếc điện thoại rơi lăn lóc trên sàn nhà.
Toàn vội đỡ chiếc điện thoại, và nhìn vào, anh Choáng váng, giật mình... Bức ảnh H vừa xem. Bức ảnh H tự chụp mình và mọi người khi nãy, bây giờ chỉ còn là 1 màn đen kỳ dị của tầng 6, và bên cạnh H, 1 bóng ma mặc áo trắng, mờ ảo, tóc xõa dài che nửa khuôn mặt, đang ôm chặt lấy cánh tay H, nhoẻn miệng cười đây bí ẩn.
Quote:
pik. vn /2014a5da4167-f112-4408-863f-7e94241bebbc. jpeg
Bóng ma bí ẩn có trùng ngày sinh với H trong 1 sinh nhật kỳ lạ của chính mình (Ảnh minh họa) (ảnh này sau khi cho cả xóm trọ xem xong thì toàn ,chồng của H đã xóa luôn nên e chỉ up ảnh minh họa cho các thím tưởng tượng
-- Bóng ma trong bức ảnh là ai? Sao bóng ma đó biết H, bống ma đó quan hệ gì với người tầng 3? Và sinh nhật của bóng ma đó có gì bí ẩn? Hay tất cả chỉ là sự tưởng tượng của H? Hãy chờ các phần tiếp theo...
Phần 3: Bức tranh kỳ lạ
Hiện tượng kỳ lạ ở tòa nhà này đang diễn ra sát nhau hơn, điều gì đang dần được hé lộ?
Một ngày mưa gió đầu mùa, rét mướt, chả biết làm gì nữa, cứ online một mình, thời tiết ảm đạm, người chả vui gì, N buồn bã mở facebook đăng 1 dòng status.
"muốn đi chơi ở đâu thật xa...."
Mưa gió thế này thì đi đâu được cơ chứ, mình cứ đăng thế, gây chú ý, xem sao, cô đơn quá, buồn quá... mà người ấy cứ vô tâm với mình
Người ấy ở đây chính là Khiêm, N mới quen được gần nửa năm nay, nhìn bên ngoài thì ai cũng đoán ra, Khiêm và N có tình ý gì đó với nhau, nhưng 2 người vẫn ngại ngùng không ai thổ lộ gì, kể cũng hay, tình yêu đầu của tuổi trẻ mà.
Ở tòa nhà Tiến San được gần 1 năm cùng chị mình, N vẫn chưa quen biết được nhiều người lắm, là cô gái mới bỡ ngỡ lên Hà Nội theo học ngành nghệ thuật, nên còn nhút nhát chỉ thụ động chờ người làm quen, mà cũng 1 phần vì mọi người ở tòa nhà này rất lạnh lùng, thậm chí gặp mặt nhau họ cũng chả thèm chào nhau câu nào, mặc dù phòng sát vách.
Nhưng với Khiêm thì khác, 1 anh sinh viên trường Kiến trúc già dặn, chín chắn với nước da ngăm đen và dễ gần, ngay từ ngày đầu chuyển đến, Khiêm đã quen được N.2 người cùng đam mê đồ họa, anh kiến trúc và chị nghệ thuật vô tình để tác phẩm của mình ở bên ngoài cửa khi dọn nhà, và dường như 2 trái tim đồng cảm về niềm đam mê đã có chung nhịp đập.
- Ủa, em cũng biết zẽ ah ? - Khiêm mạnh dạn làm quen với N khi thấy nàng đang cặm cụi tô tô vẽ vẽ trong phòng
- Dạ vâng. - N e thẹn trả lời.
Ngập nhừng 1 chút, N tiếp lời:
- Mấy bức tranh ở hành lang là anh vẽ ạ ?
- Ừa, em thấy anh zẽ có đẹp hok.
- Bình thường - N lạnh lùng tiếp tục với bức tranh đang vẽ dở, mặc dù nàng khá chú ý tới bức tranh, nó đẹp và có hồn 1 cách lạ lùng.
- Khiếp, kiêu dữ ha, anh là Khiêm, học kiến trúc, mới chuyển đến ở tầng 2 đó, em tên gì ? - Khiêm vẫn luôn là người dễ gần.
- Em tên là Ni N ^^, ơ, mà anh ở tầng 2, thì sao lại mang tranh lên tầng 4 này vậy ?
N vừa giới thiệu tên, vừa đánh trống lảng, cô nàng khá là ngại về cái tên của mình, thế nào mà mẹ lại đặt cho con cái tên N, nghe nó xấu thế không biết hix, đành thêm chữ Ni vào trước đọc thành Ni N cho nó tây vậy, nhưng ngại bị trêu, nên N đổi chủ đề về tranh ngay. Khiêm cũng hơi ngỡ ngàng với tên Ni Na, 1 chút ngập ngừng, khiêm phân minh về vụ bức tranh.
- Ah, phòng đối diện em là phòng của Toàn, bạn đồng hương, anh lên giúp họ dọn nhà và mang tranh ra phơi kẻo mốc đó mà, tẹo nữa anh sẽ mang mấy bức tranh này xuống treo ở tầng 2 cho đẹp.
- Ơ, anh là bạn của anh Toàn à? Thảo nào nhìn 2 người đen sì giống nhau ) - N trêu 1 cách nhí nhảnh
Và câu truyện của 2 người tiếp tục, khiêm vừa dọn nhà, vừa mang tranh ra phơi, thi thoảng lại nhảy vào ngó công việc vẽ vời của N và tiêm vài câu truyện. Cứ thế 2 người dần quen biết, tìm hiểu nhau, ai cũng bị ấn tượng và thích thú vì có trung sở thích vẽ.
Rồi từ đó Khiêm thường xuyên lên phòng Toàn hơn với lý do dùng mạng, mặc dù ở tầng 2 thằng Tú cùng phòng cũng có máy tính và mạng đầy đủ cho Khiêm dùng bất kỳ lúc nào. Tất nhiên dùng mạng thì ít, mà nhảy sang trò chuyện với N là chính. Họ cùng chia sẻ cho nhau xem các tác phẩm của mình, cùng cười, cùng trò chuyện.
Vài tháng trôi qua nhanh chóng, đôi bạn trẻ càng thân thiết hơn, họ còn rủ nhau đi chơi Bát Tràng, ăn uống hải sản, hát hò nữa, sau mỗi cuộc vui như vậy, tình cảm đổi bên càng thắm thiết. Nhưng 2 người luôn cố giữ mọi thứ ở mức tình bạn, bất chấp trái tim có xao động, bạn bè có gán ghép.
Tức nhất là mấy đứa anh chị của thằng Tú đang sống ở tầng 3, cứ gặp Khiêm là lôi mấy quả n ra để trêu mình, còn gạ mình mua cái áo "I love ăn n" để tặng cho Ni N nữa chứ, hừ, mấy đứa dở hay chém gió >"< Trêu thì vẫn trêu, họ vẫn giữ liên lạc bình thường và coi nhau là bạn, có thể hơn mức bạn bè một tý.
Mặc dù ở cùng chị, nhưng phần lớn thời gian là N ngồi một mình cô đơn, chị đi làm, chỉ buổi tối về, có hôm về rất muộn, mà buổi tối ở đây luôn là nỗi ám ảnh, mạnh dạn như Khiêm còn thấy rợn người nữa là 1 cô bé ngây thơ, nhút nhát. Đặc biệt hơn mấy đứa tầng 3 còn rủ nhau viết truyện ma về tòa nhà này, rồi gửi hết cho mọi người đọc, chả biết có thật hay không, nhưng cứ nghĩ đến là sợ, nhưng mà họ kể truyện nghe cũng rất thật, tòa nhà này quả thật rất đúng như những gì họ nói tới, âm u, tĩnh lặng, buồn tẻ, một cảm giác lạ kỳ, rờn rợn mỗi khi đêm xuống.
Vì thế mà khi thấy sợ hãi và cô đơn N thường lên facebook đăng status với hy vọng Khiêm hoặc bạn bè đọc được mà an ủi cho mình, đôi khi không được ai đáp lại. N lại tắt máy và vui vẻ với những tác phẩm nghệ thuật của mình.
N thích vẽ lắm, mặc dù mới là sinh viên năm 2, nhưng năng khiếu của N đã thể hiện rất rõ ràng, những nét vẽ có hồn của N không chỉ gây thích thú cho người cùng đam mê như Khiêm, 2 đứa cùng phòng với Khiêm cũng rất thích các bức tranh mà N vẽ, Khiêm thường hay trao đổi tác phẩm của mình với N và đem xuống phòng khoe. Tất nhiên các tác phẩm đó khiêm tịch thu luôn và treo ở phòng mình để ngắm nghía.
N thường hay vẽ khung cảnh, những bức tranh mang sắc màu tím, đen hoặc cam, những cảnh chiều ánh vàng hay những màn đêm của người dân bên ánh lửa, mọi bức tranh của N vẽ luôn mang một vẻ tĩnh lặng, có gì đó buồn vời vợi, có lẽ tâm trạng của nàng cũng như vậy.
Hôm nay lại 1 buổi tối bà chị của mình đi về muộn, 7h30 đầu đông, gió mùa chàn về, lạnh quá... Lão Khiêm lại đi làm thêm, chả có ai sang chơi, ở nhà một mình vào 1 buổi tối mua đông thế này thật buồn

và như đã thành thói quen, khi buồn N lôi bút và bảng vẽ.
"Hôm nay vẽ gì được nhỉ?" - N thầm nghĩ.. cầm bút, đắn đo mãi, chưa nghĩ ra được 1 cảm hứng để thực hiện niềm đam mê. Đầu óc trống rỗng, N cầm bút và màu phe phảy trên bảng vẽ, mơ màng...
Giật mình tính giấc, người lạnh ngắt... N run run, chính lại áo khoác, kéo cái chăn trên giường và đắp vào, lạnh quá.
"Mình ngủ thiếp đi từ lúc nào mà không biết" - N vừa dụi mắt vừa nghĩ thầm. Tiếng gió vi vu rít từng hồi qua phòng N... Nhìn xung quanh..
- "Ơ" - Nàng giật mình..
Rõ ràng khi nãy vì trời rét mà N đã đóng cửa lại cho đỡ gió mà, sao giờ cánh cửa lại mở tan hoang thế này ? Bất giác, nàng nhìn xung quanh xem liệu có phải trộm đã vào nhà không ?
Mọi thứ vẫn còn nguyên, không có gì bị đánh cắp, căn nhà vẫn gọn gàng, ngăn nắp. Chỉ riêng cánh cửa đang mở... gió rít lùa vào nhà, lạnh...
N vừa lạ lẫm, vừa cố nhớ mình đã mở cửa lúc nào, đi ra đóng vội cánh cửa cho đỡ lạnh. Hành lang tối thui, tiếng gió thổi dọc hành lang lạnh lẽo, hu hu hu hu, nghe thật đáng sợ, dường như có tiếng khóc của ai đó xa xăm trong gió...Không thể chịu nổi cảm giác đó, N đóng cửa đánh ầm, tiếng gió dừng lại, căn phòng im lặng khỏi cái rít của gió...
"Hu hu hu hu..." không còn gió rít, nhưng dường như tiếng hu hu trong gió vẫn còn vang vọng. N ngơ ngác đứng ở cánh cửa lắng nghe... Hình như không phải tiếng gió ngoài hành lang... âm thanh đó.... đang xuất phát từ trong phòng...
Rùng mình, N lấy hết sức bình sinh, đứng ở cửa phòng, cố rướn cổ vào, ngó nghiêng. Tiếng "hu hu hu" im bặt, căn phòng lặng lẽ dưới anh nèn yếu ớt..
N ngơ người đứng 1 hồi lâu ở cánh cửa, nàng mắc kẹt giữa một bên là căn phòng vắng người vừa vang lên những âm thanh kỳ lạ, 1 bên là hành lang tối vắng tanh với tiếng gió rít lạnh xé thịt và dường như trong gió có tiếng khóc..
Quote:
pik. vn/2014540be308-20ff-4384-be7c-3d1412209a2f. jpeg
N đứng lưỡng lự ở cửa, một bên là căn phòng với âm thanh lạ và đằng sau là hành lang tối gió rít lạnh cắt thịt
1 Lần nữa, tiếng hu hu lại vang lên đâu đó trong phòng, vang vọng, như bao trùm cả không khí tĩnh mịnh, như tiếng buồn thắt ruột của 1 ai đó từ cõi âm... Đúng rồi, tiếng khóc đó từ bức tranh mà N vừa vẽ, nó phát ra từ đó, bức tranh mà thậm trí nàng còn chả nhớ mình đã vẽ gì, nỗi sợ đã lấp đầy tâm trí N vào lúc nào này, nàng chả cần biết tác phẩm mình vẽ nữa. N, như muốn khóc òa lên, phải làm gì đây ???
Bống cánh cửa nơi N đứng vang lên tiếng gõ "Cộc cộc cộc". Thót tim, N hét toáng lên "Á A A A A AAAAAAAAAAAAA"
- Trời, có chuyện gì vậy, N ơi, N ơi, mở cửa, anh Khiêm nè
Người gõ cửa là Khiêm, hoảng hốt vì chỉ vì gõ cửa mà N lại hét thất thanh như vậy, Khiêm đập cửa mạnh hơn.
- N ơi, N, có chuyện gì vậy ??
N mở vội cửa, ôm choàng lấy Khiêm, khóc nức nở, nỗi sợ dần tan biến vì Khiêm về đúng lúc. Khiêm vỗ về.
- Không sao, không sao.. có chuyện gì vậy em ?
N không nói gì, chỉ khóc và ôm ghì lấy Khiêm...
Phải mất đến gần 30' sau N mới bình tĩnh lại được, uống hớp nước tranh đường Khiêm vừa pha cho, nàng kể lại những gì đã xảy ra với mình cùng với tiếng nấc. Nỗi sợ vẫn còn bám lấy nàng, dù Khiêm hết lời an ủi.
- Em ảo giác đó mà, làm gì có gì đâu, chỉ là tiếng gió thôi.
Tuy vậy, Khiêm cũng có rờn rợn, hình ảnh, khung cảnh của căn phòng và dãy hàng lang lúc này sẵn sàng thách thức cả kẻ có lá gan bằng thép.
Chợt nhớ ra, N nhìn về phía bức tranh mình vừa vẽ, vừa nãy nàng vừa ngủ vừa vẽ, không nhớ nổi mình vẽ gì, và rõ ràng tiếng khóc khi nãy xuất phát từ bức tranh này...
- Đúng rồi, bức tranh, em vừa vẽ gì đó, anh xem cho em với. - N không dám đến gần bức trah mà chỉ tay ra phía bàn vẽ nhờ Khiêm
- Ủa? vẽ gì mà không nhớ là sao ta?
Khiêm vừa nói vừa ra lấy bức tranh của N, bỗng anh nhảy lùi lại, mặt tái mét, không nói lên lời, mồm mấp máy , tay run run chỉ về phía bức tranh.
N cũng bàng hoàng, không hiểu gì, nàng co rúm người vì bất ngờ. Nhưng rồi với tất cả bình tĩnh còn lại, nàng rướn người đứng lên ngó bức tranh... rồi ngất lịm.....
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Bức tranh kỳ lạ từ cõi âm, hay là ảo giác của N khi ngủ quên đã vẽ lên nó?
SS 2: Trò chơi với oan hồn
Phần 1: Khởi đầu
e kể lại câu truyện trước tiên để giải tỏa tâm linh cho bản thân mình, để e có thể tìm được yên bình sau những ngày chìm ngập trong sợ hãi tột cùng, những ngày phải chứng kiến từng điều kỳ lạ nhất mà khó có thể dùng khoa học để giải thích.
Đã được 1 tháng trôi qua, nhưng hàng đêm, e vẫn phải đấu tranh rất nhiều mới có thể đưa mình vào giấc ngủ..
e không thể nói hoặc chắc chắn rằng Cầu cơ là hiện tượng siêu nhiên hay chỉ đơn thuần là một trò chơi để giải trí. Nhưng dù sao, e cũng thật lòng khuyên các thím đừng nên chơi hoặc đùa giỡn với những gì thuộc về tôn giáo, tâm linh. Các thím sẽ không biết chuyện gì xảy ra với mình và người thân của các thím .
Thế giới còn rất nhiều điều đáng khám phá và nhiều điều quá nguy hiểm nếu con người muốn đi quá xa tầm hiểu biết. Nên cẩn trọng với "Nghệ Thuật Cầu Hồn".
Quote:
Các lưu ý:
- e sẽ không dùng danh xưng thứ nhất trong phần kể chuyện, để câu truyện có tính khách quan hơn
- Phần kể về chi tiết thủ tục cầu cơ e cũng không mô tả rõ ràng, để các thím đọc không cố thử làm theo. Và cũng rất hy vọng các thím không làm theo.
- Những người có trong câu truyện này gồm. Họ cũng đang là một nhóm thân thiết:
+ Khiêm: Người sợ ma nhất và có niềm tin sắt đá vào tâm linh
+ Định: Luôn khẳng định tin nhưng không sợ Ma.
+ Khánh: Trung lập trong mọi trường hợp.
+ Toàn: Mông lung, nửa tin nửa ngờ.
+ Hương & Hùng: 2 anh em ruột, cùng coi thường, và có phần báng bổ những điều tâm linh.
+ Quang: Theo đạo thiên chúa, nhưng tín theo lịch âm.
- Một số tình tiết về người thân của một vài nhân vật sẽ được hư cấu để không gây ảnh hưởng tới họ.
Câu truyện bắt đầu...
"Đừng đùa với ma", đó là lời cảnh báo của một người bạn với tất cả, khi cả lũ quyết định chơi một trò chơi, mà đã khiến từng người trong nhóm phải hối hận - Trò chơi với ma quỷ. Chúng nó là một lũ còn trẻ, quá chủ quan, quá coi nhẹ những điều tầm linh kỳ bí, và sai lầm lớn nhất là đã bỏ qua lời cảnh báo của bạn bè.
Tất cả bắt đầu vào một ngày trăng sáng, tháng 7, tại một bữa nhậu lai rai, vài ba câu thách đố, và một chút thiếu hiểu biết về tâm linh.
Toàn là người đầu tiên đưa ra ý tưởng này:
- Đội nhà mình chơi cầu cơ gọi hồn đi.
Một chút im lặng, chưa ai dám lên tiếng. Ai cũng hiểu khu nhà này đang rất nhạy cảm với từ "hồn" - "ma" - "quỷ", đặc biệt là khi những từ đó xuất hiện trong tháng cô hồn như thế này.
- Chơi luôn, sợ gì - Định lên tiếng.
Cả lũ tái mặt, ai cũng nghĩ rằng sẽ phải im lặng, không nên nói về hồn ma ở đây, nhưng bất ngờ Định lại lên tiếng đầy hùng hồn.
Cũng không khó hiểu cho sự hùng hồn này của Định, nó là em trai của Toàn, mới ra đây nhập hội xóm trọ chưa lâu, những truyền thuyết và hiện tượng bí ẩn ở tòa nhà này Định chưa từng trải qua, vài chai bia và chất nóng của tuổi trẻ khiến Định không biết sợ.
Dù gì cũng là đứa to đầu trong hội, cũng là thằng đam mê logic và khoa học, và có phần báng bổ những điều mê tín, sau câu nói đầy mạnh mồm của Định, Hùng bỗng rất phấn khích với ý tưởng của Toàn. Nó tự cảm thấy mình cần phải cố gắng dẫn dắt mấy đứa nhát gan còn lại đồng ý tham gia trò chơi này. Cũng phải nói, Hùng không gặp nhiều khó khăn trong việc lôi kéo, nó là thằng khá khéo léo và kinh nghiệm về mặt tâm lý.
"Cầu cơ là gì" câu hỏi Hùng đặt ra, và chờ Toàn kể lại, mục đích chính của nó là để lôi kéo tính tò mò cho cả bọn. Cầu cơ là cách ngắn gọn nhất, dễ dàng nhất để kết nối, và cũng là mạo hiểm nhất để giao tiếp với thế giới bên kia, mà ai cũng có thể làm được, chỉ với cái chén, cây nến, và một tấm bảng. Bạn có thể gặp được một linh hồn ở gần đó, hoặc cũng có thể là một oan hồn, quỷ dữ...
Toàn cũng có kể về một lần cầu cơ của mình thời con ở quê, nhưng có vẻ đó là lần cầu cơ thất bại, và lần này Toàn muốn thử lại, ở tại tòa ngày, trong tháng cô hồn. Tất nhiên với giải thích về cầu cơ và câu truyện Toàn kể, tất cả đều tỏ rõ sự tò mò, kể cả những kẻ sợ ma cũng đang rất muốn biết cầu cơ nó sẽ như thế nào. Kết của của bữa nhậu đó là lời hứa của từng người một: "Đồng ý tham gia thử thách chơi trò chơi với ma quỷ tại tầng 6 của tòa nhà vào đêm mai". Rõ ràng mô kích một chút trong hơi men, thì đứa nào cũng mạnh mồm dám hứa, và không có đường lui. Hùng đã thành công....
Phần 2: Đêm định mệnh
Ngày Thứ sáu, một ngày cuối tuần bình thường, mọi người theo đuổi công việc của việc vì kế sinh nhai, quay cuồng trong cơm áo gạo tiền. Nhưng kết thúc một ngày quay cuồng đó, ai ai cũng trở về bên ngôi nhà, mái ấm của mình và khoan khoái gặm nhấm ngày cuối tuần của mình cùng với người thân.
Nhưng nhóm ở xóm trọ thì khác, không ai có tư tưởng tận hưởng ngày cuối tuần đó cả, đứa nào cũng đang sẵn sàng cho một thử thách về lòng cam đản, và niềm tin.
Hương là đứa phấn khích nhất, dạo này được nghỉ ở nhà, không phải đi làm, cả ngày thứ sáu cuối tuần, nó chỉ việc đi ra đi vào, hết chạy lên tầng 6 ngó qua, lại chạy xuống nghe nhạc. Là đứa không tin vào ma quỷ, và khinh thường các trò mê tín, việc được tham gia vào một trải nghiệm tâm linh, là một cơ hội hiếm có để thỏa mãn tình tò mò của mình và cũng là để nó khẳng định mạnh hơn cho việc ma quỷ không có thật. Nhưng trong thâm tâm Hương, nó vẫn chỉ là một đứa con gái yếu đuối, dù không tin vào ma, nó vẫn có vẻ gì đó bất an, dường như giác quan thứ 6 nhạy bén mách bảo nó rằng, có gì đó bất ổn sẽ xảy ra...
22h một ngày cuối tuần sáng trăng của tháng 7, trăng đêm nay thật rực rỡ, nhưng dường như nó không soi sáng nổi màn đêm của tháng cô hồn, con đường như tối hơn, thiếu anh đèn điện hơn. Tòa nhà xóm trọ có gì đó im ắng, vắng lặng khác thường, ánh đèn hiu hắt cô đơn, bất lực không rọi tới nổi những góc tối của dãy hành lang tòa nhà, lạnh quá...
Quote:
pik. vn/2014bdb84521-a06a-4341-aadf-a5e124bbb2f3. jpeg
"Ánh đèn hiu hắt cô đơn, bất lực không rọi tới nổi những góc tối của dãy hành lang tòa nhà.."
Tâm trạng mỗi người mỗi vẻ, kẻ hào hứng, kẻ lo sợ, kẻ muốn bỏ cuộc... nhưng rồi ai cũng phải sẵn sàng. Hương có măt đầu tiên tại điểm hẹn, mặc dù thời gian bắt đầu phải là nửa đêm.
Phòng 406 là nơi Khánh, Khiêm và Định ở chung, cũng là điểm hẹn của cả bọn trước khi lên tầng 6. Toàn có mặt cùng bàn cầu cơ, như đã hứa, Toàn sẽ là người chủ trì các thủ tục, nên tất cả dụng cụ cần thiết, đều do Toàn tự tìm kiếm và đưa lên. Các câu truyện ma bắt đầu được kể trong khi chờ những người còn lại, phải nói rằng Khiêm tái mặt khi nhìn thấy bàn cầu cơ, và sẵn sàng hủy bỏ lời hứa khi được nghe cả lũ kể các câu truyện ma, Định và Hương thì hả hê khi dọa được Khiêm, 2 đứa cười rất phấn khích.
Các câu truyện ma đang kể dang dở, thì Hùng và Quang cũng có mặt. Lúc này là 23h30, sát giờ cầu cơ, Khiêm liên tục hút thuốc, hết điếu này sang điếu khác, đôi tay lập cập cái bật lửa, mãi mới châm nổi điểu thuốc, nó đã mất bình tĩnh, nhưng vẫn phải giữ lời hứa.
Hùng đề nghị ngay, sắp đến giờ, lúc này lên tầng 6 là hợp lý nhất.
Tàng 6 tòa nhà xóm trọ. Thực ra tòa nhà này chỉ có 5 tầng, tầng 6 mà mọi người hay nói tới chỉ là cái mái nhà, được lắp thêm tum và quây tấm tôn kín mít, mục đích chính là để cư dân tòa nhà này có nơi phơi quần áo.Nhưng mục đích đó chưa bao giờ được sử dụng.
Không ai dám phơi quần áo trên này bao giờ, dù ngày hay đêm, kể cả tất cả dây phơi, đều cung cấp sẵn. Những người ở tầng 5 thường kể rằng, nửa đêm ở trên tầng 6 thường có tiếng bước chân, khi từng bước một loanh quanh, khi thì lê lết, thậm chí cả tiếng xích leng keng, như có ai đó đang bị trói trên đó vậy. Không biết sự thật ra sao, nhưng tin đồn cứ thế lan truyền, người này kể rùng rơn hơn người kia, và mặc nhiên, cả tòa nhà không ai dám bén mảng lên đó. Và cũng thật tình cờ, khi chủ nhà đưa hẳn một bàn thờ to tướng lên đó, hương khói nghi ngút hàng ngày, mà không hề có di ảnh nào cả. Cứ thế các tin đồn lại càng rùng rợn hơn, và cứ thế tầng 6 trở nên hoang vắng, bí hiểm, đầy lạnh lẽo.
Hùng là thằng cầm đầu, nó không tin vào ma, nên chả có lý do gì nó phải sợ, nửa đêm mà lên tầng 6 đối với nó không có gì là khủng khiếp cả. Hương cũng phấn khởi đi theo sau cùng Toàn, lúc này thì Khiêm tỏ ra vô cùng chần chừ, đừng mãi ở cầu thang.
- Thôi... hay là cho em về.
- Về là về thế nào? Chú hứa rồi thì phải làm chứ. - Hùng nhanh chóng xỉa Khiêm.
- Gớm, lại nhát ma quá rồi - Định tiếp thêm.
- Đi đi, Khiêm, có gì đâu mà sợ, tất cả đều lên cơ mà - Hương cũng tiếp lời như một phản xạ.
Khiêm chần chừ, lần này thì đúng là khó từ chối rồi, thôi thì căn răng làm liều, đi theo, ai bảo thích uống bia mà sĩ diện. Nó lặng lẽ bám sát thằng Khánh đi lên.
Tầng 6 lúc này tối om, chỉ có ánh trăng yếu ớt chiếu khẽ qua các ô cửa sổ của mái tum. Thứ ánh sáng yếu ớt cùng không gian rộng tới 100m2 và chiếc bàn thờ cô đơn hương khói đã lạnh ngắt từ chiều, khiến nơi này rợn hơn bao giờ hết.
Đến cà Hùng cũng phải trùn bước khi bước chân hết các bậc thang và nhìn khung cảnh này, nó rón rén, bao dũng khí vừa nãy bay hết sạch. Chót làm kẻ dẫn đầu đi lên, nó buộc phải bước tiếp, nhanh chóng chọn ngay chỗ gần cầu thang nhất, dải chiếu để cả bọn ngồi.
Cả bọn lúc đó cũng đủ run, không đứa nào dám đòi hỏi là phải ngồi sâu hơn, đứa nào cũng nghĩ ngồi gần cầu thang là hợp lý nhất.
Hít một hơi dài, nhìn xung quanh khu vực tầng 6, Hùng bắt đầu lấy lại tinh thần, nó bắt đầu.
- Quất thôi nhể, các chú, tươi tỉnh lên nào, sao chúng mày mặt tím ngắt hết cả lại thế?
Sau câu nói hùng hồn đó, không khí đỡ nặng nề hơn, toàn cũng phấn khởi đốt nến, đặt bàn cầu cơ lên chiếu. Cả lũ cùng nhau chọn chỗ ngồi cho mình, quây tròn với nhau quanh bàn cầu cơ.Tiếng nói chuyện, chém gió bắt đầu râm ran.
Hương bỗng trở nên liều lĩnh và phấn khích lạ thường, nó chọn ngay chỗ sâu nhất, nhìn chằm chằm vào bàn thờ, thản nhiên chỉ tay vào đó.
- Ma kìa ^^.
Khiêm á lên một tiếng mặt xanh lét, tay run cầm cập. Hương cười sằng sặc, Cả lũ hiểu ý, cười sằng sặc theo, đúng là thằng nhát chết, chỉ bảo là ma kìa, chưa nói gì khác, mà nó đã xanh hết cả tàu lá rồi
- Khiêm ơi là Khiêm, làm gì có ma mà sợ. - Hương vừa nói, vừa chỉ tay ra đằng đó, vừa cười.
Bỗng nhiên nó rụt tay lại, ngửa người ra đằng sau, và im bặt. cả lũ lại càng cười ầm ĩ, nhưng Hương vẫn tím tái, nhìn về phía bàn thờ. Hình như không phải nó đang đùa...
Phần 3: Bí mật không dám nói
Phần 4: Người tiếp theo
Phần 5: Tất cả mới chỉ bắt đầu
Phần 6: Đi tìm bí ẩn
Phần 7: Cô bé phòng 305
Phần 8: Chuyện tình buồn